Ngày hôm nay...
- Sao có tẹo đồ thế, quà em đâu.
- Ra đón anh chỉ
để lấy quà à, em vẫn tốt bụng một cách “ khủng
khiếp ” như ngày nào ?
- Giang sơn dễ
đổi bản tính khó dời ! – Cô gái vừa đi vừa cười
khanh khách trước sảnh chờ sân bay – Thôi em đùa đấy,
nhăn mặt gì, em bây giờ khác trước nhiều lắm, biểu
hiện cụ thể là sẽ mời anh đi uống cà phê nè.
Hôm nay
là một ngày mưa phùn, trời Hà Nội âm u.
Trong
một quán trà nhỏ, nằm ở phía Nam thành phố,
gần một ngã ba giao nhau giữa một con phố lớn, một
con phố nhỏ và một con ngõ cụt.
Không
khí yên ả nhưng ấm cúng, những dãy ghế
xếp bên ngoài hiên chạy dọc theo bức tường xanh cô
ban, trong quán, quầy bar bằng gỗ tần bì nằm lọt
thỏm một góc phía cánh trái, bị che khuất bởi những
chiếc ghế lưng cao màu nâu sẫm và cũ kỹ. Hơi trong quán
bốc lên thoảng mùi bạc hà, mật ong, hoa cúc, quế, có
cả mùi bánh trứng nướng thơm ngọt.
Chàng
trai dựa tay vào bàn, đối diện với một cô gái mái tóc
đen dài, trang phục đơn giản tối màu.
- Dạo này em có
tìm được “ tình yêu cảm hứng
” nào không ?
- Không, em đã
tự hứa anh là tình yêu cảm hứng cuối cùng của
em và đã đến lúc em đi tìm một tình yêu
đích thực. Còn anh, có cô gái nào trong tim không hay
vẫn độc thân vui vẻ ? – Cô cầm chiếc cốc in hình hoa
cúc vàng nhạt đưa lên ngang mũi hít hương bạc hà mát
lạnh, trà bạc hà hoa cúc. Ánh mắt mơ màng nhìn ra cửa
sổ lấm tấm mưa.
- Vẫn mải mê
chinh chiến và yêu đương. Hì, anh đùa đấy – Anh cũng
cầm chiếc cốc màu nâu lên nhấp một ngụm, mùi cà cà
phê thơm dịu. Ánh mắt chăm chú nhìn vào bàn tay gõ nhẹ
thành bàn của người đối diện.
Một
con cánh cam xanh óng bay vù trước mặt, cô đưa tay chụp
bắt, con cánh cam với đôi mắt bé xíu cũng óng ánh như
bộ cánh.
Hai con
người ngồi đối diện nhưng suy nghĩ lại cùng về một
hướng, những ngày xưa ấy …
Ngày xưa
ấy …
Anh
đã từng là một chàng trai kiêu ngạo và lạnh lùng. Cô
đã từng là một cô gái tính tình trẻ con và nóng nảy.
Cả hai bọn họ có thể gọi là chẳng có điểm gì chung
về mặt tính cách nhưng lại có vô cùng nhiều sở thích
giống nhau.
Cô
là người làm quen với anh trước, vì cô trẻ con, cô nóng
nảy, cô hấp tấp và cô thích gì thì làm nấy ( dĩ nhiên
là trong điều kiện cho phép ) nên cô đã bực tức khi thấy
anh trả lời lại một cách hờ hững. Cô không nhớ rõ
là cô đã ném bao nhiêu cái cốc vào tường, vì mỗi lần
chat với anh cô lại uống cà phê, những cái cốc cà phê
xấu số, những cái status đầy tâm trạng kích động và
bốc hỏa nhưng anh có thể có hoặc không biết vì sao cô
tức. Anh chỉ vội vàng hỏi :
- Em lại cáu à,
anh kể chuyện cho nghe nhá.
- Thế em ăn gì
không ?
- Có, anh mua đến
đây à ?
- Dĩ nhiên là không,
anh đâu có dại thế, nhà em xa tít mù ! Anh bảo em thích
ăn gì thì đi mà mua, ăn vào hết tức. Hehe.
- Cáu rồi đấy,
em đi ngủ đây – Cô cho hàng loại những emo cáu kỉnh
đầy màn hình.
- Em cáu từ nãy,
anh biết rồi, mà anh cũng biết em không ngủ được đâu,
thôi ngồi im nghe anh kể chuyện cho, bực bội chỉ tổ già
người, mà hình như có ai đó không thích già hay sao ấy
nhỉ, ^^
- Thôi được,
anh kể đi.
Và
kết thúc câu chuyện luôn là cô ngủ gật trên bàn phím
lúc nào không biết, chỉ tỉnh dậy khi Buzz kêu ầm ĩ.
Cô
đã từng “ cảm ” anh. Đã từng vì cái ngày ấy
đã khá xa xôi. Cô tự nhận mình là một người có tâm
hồn nghệ sỹ và tính tình cũng nghệ sỹ vì mẹ cô là
bác sỹ, bố cô là nha sỹ, cùng là một chữ “ sỹ
” cả nên chữ nào chả như nhau. Cô ấn tượng với anh,
cô thích anh, điều ấy không hề chối cãi. Cô nhìn thấy
anh lần đầu tiên trên thư viện trường, vài lần đâu
đó trong sân trường, vài lần đâu đó ngoài cổng trường.
Cô thích tình yêu kiểu sét đánh, nhưng cô chưa bao giờ
yêu ai, dù số người cô thích đếm hết cả hai bàn tay
cũng không hết. Bạn bè cô đã quá quen với kiểu hôm nay
cô đến lớp rú lên “ Ôi chúng mày
ơi, hôm nay tao nhìn thấy một bạn
đẹp trai lắm, nhìn bạn ấy phong cách lắm ” và có
thể ngay ngày mai hoặc lâu nhất là một tuần, cô sẽ tìm
được một nguồn cảm hứng mới.
- Sao mày có thể
thay đổi nhanh thế hả Linh.
- Tao mới 18 tuổi
đầu, tao đâu có già đâu mà nghĩ đến một cái gì ổn
định. Độc thân muôn năm, tự do muôn năm.
- Rồi sẽ có người
thay đổi mày.
- Không biết được,
chắc có mà cũng có thể không. Nghĩ đến việc phải nhìn
thấy một người quá nhiều trong cuộc sống, rồi quan tâm
đến người ấy, tao mệt hết cả người. Mà mệt thì
nhanh già, hehe – Cô cười dòn tan trước những cái lắc
đầu của lũ bạn.
Nhưng
anh đã khiến cô cảm thấy thay đổi, dù cô vẫn chẳng
thể định nghĩa chính xác cảm xúc của mình. Cô thích
nói chuyện với anh, thích nhìn anh, thích cái cách anh trêu
chọc, … Nhưng tất cả chỉ có thế, bảng lảng và huyền
ảo như mặt hồ mờ sương buổi sáng.
Lần
đầu “gặp mặt”…
- Em học tiếng
Pháp tối thứ mấy ?
- Sao, anh định
đi học hộ em chắc ?
- Không, anh định
bảo em mời anh đi uống cà phê thôi, em bảo em sẽ mời
anh mà !
- Ờ em đâu có
quên, tối thứ 4 và thứ 6. Nhưng anh bảo anh xấu xa lắm,
liệu em có nên đi cùng anh không nhỉ, hehe.
- Anh cũng nghe có
đứa bảo nó xấu xa hơn cả anh, đi cùng nó anh cũng sợ
bị lợi dụng lắm ! Thôi đùa đấy, tối thứ 4 nhá.
- Ừ, thứ tư,
Lâm.
Lần
đầu tiên cô hẹn ai đó đi chơi mà lại có cảm giác bồn
chồn thế này. Những âm thanh mà cô từng nghĩ là rất
du dương lào xào bên tai cô cũng không quan tâm, giống đực
cái cùng quá khứ hay hiện tại tương lai giờ chỉ như
“ gió thổi mây bay ”. Hết giờ, cô lao vút ra cổng
trường. Tim đập nhanh rộn ràng trong lồng ngực, câu duy
nhất cô nghe được trong buổi học vào đầu là : Thứ
6 kiểm tra bài điều kiện, các anh chị về nhà ôn bài
đi.
- Hehe, đợi em
lâu chưa ?
- Ai thèm đợi
em chứ !
- Hứ, kiêu vừa
thôi nhá, anh tưởng anh cao giá lắm chắc !
- Thôi không tranh
cãi với trẻ con, lên xe đi.
- Lại trẻ con,
anh thì lớn lắm chắc, hơn người ta có hai tuổi mà lúc
nào cũng như hơn đến chục tuổi.
Hà
Nội giữa thu, mùi hoa sữa ngào ngạt khiến người ai đó
lỡ đi qua một con phố nhiều hoa cũng không thể động
lòng và xao xuyến, sững sờ vì thứ mùi nồng nàn đặc
trưng. Nồng nàn Hà Nội.
- Sao lại có thứ
thơm thế cơ chứ, thơm như múi mít !
- Gì, sao lại so
sánh cà phê và mít, anh ghét ăn mít.
- Em thích, rất
thích, nên cái gì thơm em gọi là mít hết. Được em khen
là thơm như múi mít là một niềm vinh dự lớn đấy.
- Ôi vinh dự “kinh
người”.
- Ê ê không nói
kiểu mô-kích thế đâu nhá. Em đấm cho đấy.
Hai
cốc cà phê đen nóng bỏng, thứ màu đen vàng óng không
hề pha tạp, làm người uống lim dim đôi mắt và cảm thấy
như mình đang bay đâu đó giữa những con phố cổ. Một
Hà Nội xưa hiện lên qua màu cà phê, qua những bức tranh
của cụ Phái và qua những chữ ký nhuộm thời gian vàng
ố trên tường.
- Em làm gì mà
mắt cứ lim dim thế ?
- Nghĩ và tận
hưởng và …nghĩ.
- Về việc anh
có đẹp trai không à ?
- Hứ, quên cái
ý nghĩ đấy đi, em đang nghĩ về việc sau này nếu còn
sống đến lúc già liệu mình có còn đi uống cà phê nữa
không ? Việc một bà già vào quán và gọi một cốc rồi
ngâm cho đến hai tiếng đồng hồ chắc thú vị lắm. Lúc
ấy có thể em sẽ nghĩ về ngày hôm nay chẳng hạn – Cô
gái hất tóc thơm mùi chocolate ra sau, ánh đèn vàng vọt
làm mắt cô long lanh, chiếc phin cà phê sáng bóng màu nhôm
bạc.
- Nghĩ lung tung,
thực tế không nghĩ toàn mơ về những điều đâu đâu,
nghĩ về anh đây này.
- Anh thì có gì
mà nghĩ, nhìn là đủ rồi, còn nghĩ thì để tối về ngủ
rồi nghĩ, hehe… Đùa đấy đừng có cau có thế. Mà về
đi anh xấu xa, em buồn ngủ rồi.
- Ừ thì về, em
toàn những thứ đen tối trong đầu, ngồi một lúc nữa
không biết nghĩ đến những gì.
- Về anh … –
Cô cười khanh khách, mái tóc bay trong cơn gió mát lạnh
của buổi tối mùa thu. Cô tưởng như lòng mình cũng nhuốm
mùi cà phê và bay bổng theo những con gió.
- Ngủ ngon nhá
anh già.
- Trẻ con, về
uống sữa rồi hãy đi ngủ nhá, thế nó mới lớn được.
- Hứ - Cô càu
nhàu bước vào nhà – Em rút lại lời chúc ngủ ngon vừa
rồi. Bye.
-
Trẻ con mà cứ thích đòi làm người lớn. Thôi đừng cáu
nữa, chúc em ngủ ngon và mơ về anh chẳng hạn.
Một
ngày bạn ra ngoài ban công, chợt nhận ra trời vẫn còn
nắng nhưng không nóng, những tán cây vẫn còn lá nhưng
không xanh. Đất trời vẫn tuần tự chuyển giao chỉ có
ánh mắt người là khác. Hôm nay bạn nhìn người này hoàn
toàn bình thường nhưng có thể một lúc nào đó sẽ là
người đặc biệt ấn tượng.
Anh
và cô vẫn thế, vẫn kiểu đối đáp một trẻ con một
nửa người lớn, một cáu kỉnh nóng nảy một trêu đùa
mô-kích, cả hai chỉ đơn giản là những người chia sẻ
vài sở thích, vài thú vui, vài cuộc đi chơi nho nhỏ. Họ
có thể chẳng đi đâu đến đâu, trung hòa giữa tình bạn
và một cái gì gần như tình yêu. Mọi chuyện cứ nhẹ
nhàng xoay vòng.
“
Ngày xưa khi hoa sữa thơm ven mặt hồ,
theo năm tháng em lớn từng ngày, những kỷ niệm không bao
giờ phai … Mùa thu khi hoa sữa tan ven mặt hồ, khi tôi
đã biết yêu em lần đầu, tôi
đã nói yêu em trọn đời …”
- Hay không ?
- Không – Cô lại
cười dòn tan – Em đùa đấy, hay, hay kinh khủng, hoa sữa
thơm như múi mít, càng ngửi càng thơm.
- Không thấy cảm
xúc gì à ?
- Không, em nghe
anh hát chứ không nghe lời bài hát, mà bài này em không
thích lắm nên em càng không nghe. Chung quy cũng chỉ hoa sữa,
mặt hồ, em và anh, mà anh hỏi cảm xúc gì cơ ?
- Ôi nói chuyện
với trẻ con tức vỡ tim mà chết mất.
- Vỡ làm sao được,
chỉ đau tim thôi… thôi đừng bao giờ hát bài này nữa
nhá, em không thích.
Cô
biết bài hát hát về cái gì, cô cũng hiểu tại sao anh
lại hát bài này nhưng cô không biết mình có thực sự
muốn hiểu nó hay không.
- Sao hôm nay em
im lặng thế, không thấy liên thiên như mọi hôm nữa.
- Chẳng sao, tự
dưng em muốn im thôi. Tuần sau anh vào Hồ Chí Minh à ?
- Ừ, tự dưng
thấy nhớ anh à.
- Anh đã đi đâu
mà nhớ, còn lâu nhá – Cô bĩu môi - Bao giờ anh về ?
- Tết hoặc hè
gì đấy, thôi bỏ cái mặt bí xị ấy đi, chí ít em phải
bảo, anh đi em nhớ anh lắm chứ.
Cô
nhìn ra ngoài đường, dòng xe cộ vẫn đi lại, chỉ có
dòng suy nghĩ của cô đứng im. Một giọt nước mắt chuẩn
bị trào ra, cô ngẩng mặt lên chớp chớp, cô ghét ai thấy
mình khóc, vì bố cô đã từng bảo, nước mắt có thể
làm con mềm yếu và mất đi nhiều thứ. Cô thề sẽ không
bao giờ khóc trước mặt một ai.
- Ừ, anh mà đi,
em nhớ anh lắm.
- Chỉ thế thôi
à ?
- Chỉ thế thôi,
khi nào anh ra Hà Nội, nhớ gọi em ra đón, anh em ta lại
cà phê cà pháo tiếp, chỉ có mỗi đi cùng anh em mới thấy
tự hào một tí với mấy chị pha cà phê. Hehe.
- Con cánh cam này
đẹp không ? Màu xanh lóng lánh, em thích màu này .
- Thả nó ra đi,
nó chết giờ ?
- Em xem một tí,
từ trước đến giờ em bảo em ghét động vật nhưng chưa
bao giờ em bảo em ghét côn trùng. Nhất là những con có
màu mè như thế này.
- Thôi thả nó
ra, anh cho xem quà này .
- Đâu, em thả
liền – Cô mỉm cười rạng rỡ, nhìn cô lúc này trông
như một đứa trẻ hăm hở chờ người thân đi đâu về
mua quà cho.
Quen
anh bao lâu, bây giờ cô mới để ý, ngón tay anh dài, trắng
xanh, anh có đôi môi dày phớt đỏ, mái tóc loăn xoăn và
… cái gì đó cô khó diễn tả, một vẻ đẹp quen thuộc
mà cô đã bao lần nhớ da diết.
Cô
hấp tấp cầm trên tay chiếc hộp vuông bọc giấy nâu chocolate,
cẩn thận tháo từng đường băng dính và chiếc ruy –
băng màu bạc lóng lánh. Một lớp hộp thứ 2, cô cằn nhằn
anh quá cẩn thận, lớp bọc thứ 2 màu tím, lớp cuối cùng
màu xanh lam. Mắt cô mở to ngơ ngác …
- Hi vọng em đừng
bao giờ làm vỡ cốc nữa nhá, để dành mà uống cà phê
– Anh mỉm cười, một cơn gió làm tung bay mái tóc lòa
xòa.
- Cô đưa chiếc
cốc lên ngắm nghía, bao giờ anh đi ?
- Thứ 2 tuần sau.
- Nhanh thế, em
tưởng anh về một tháng, em sẽ ra tiễn anh.
- Ôi anh sợ em
ra tiễn lắm, lại vẻ mặt buồn thiu thiếu tí nước mắt
sụt sùi làm anh nghĩ như mình đang đi ra chiến trường
không bằng. Hình ảnh ấy đến ám ảnh.
- Mặc kệ.
- Thôi em về đi,
ở nhà ráng uống sữa, đừng bỏ bữa, ngủ sớm, đừng
cáu, thế nó mới xinh.
- Hix, anh lại trêu
em đấy à, em lớn từng này đâu cần anh nhắc.
- Không thừa đâu,
nhìn em lần này gầy xanh lè xanh lẹt, mặt mũi hốc hác,
à đúng rồi đừng nhớ anh nữa, kiếm một tình yêu đích
thực đi nó chăm sóc cho – Anh cười ranh mãnh.
- Ai thèm nhớ anh,
thôi đi đi, lần sau ra nhớ có quà tiếp đấy, quà to vào
nhá.
- Biết rồi.
Chàng
trai đi qua khu soát vé, cô gái vẫn đứng yên lặng nhìn
theo….
Chàng
trai dàn đi vào khu sân bay, cô gái bước lên trước…
- Anh, em bảo –
Cô gái hét lên.
Giật
mình, chàng trai mặc áo nâu vội vã quay lại.
- Sao, lại quên
nhắc mua quà gì à.
- Không, em quên
em chưa bảo, em thích anh nhiều lắm - Mặt cô thoáng đỏ
- Thật đấy, lần này không phải em trêu đùa đâu - Giọng
cô vỡ òa – Anh đi, em nhớ anh lắm.
Chàng
trai im lặng không nói, chỉ đưa tay chìa ra đằng trước
tìm một bàn tay nhỏ bé đang cố lau những giọt nước
mắt tuôn chảy dù cô đã cố ngẩng đầu lên và chớp
chớp.
- Đừng cố lau
chúng, chúng đẹp mà. Anh cũng quên chưa bảo, anh yêu em
nhiều lắm. Dù anh không biết em có yêu anh hay không, thôi
về đi, nhìn em khóc anh lại ám ảnh đến mấy tháng mất
thôi – Nhưng tay chàng trai vẫn siết chặt, chàng sợ cảm
giác phải buông rơi bàn tay đó, chàng chỉ muốn cố gắng
cảm nhận nó để lấp đầy khoảng thời gian xa cách sắp
tới. Chàng lấy tay lau nước mắt cho cô, những giọt long
lanh và nóng hổi.
Chàng
trai vẫn ra đi, cô gái vẫn ở lại, nhưng hai người bọn
họ chỉ tạm chia tay để khởi đầu một mối quan hệ
mới. Anh vẫn lạnh lùng và kiêu ngạo trong mắt người
ngoài, cô vẫn trẻ con và nóng nảy trong mắt anh. Chỉ có
hai người mới biết rằng họ đã tình thấy tình yêu đích
thực của mình.
Tình
yêu của họ có mùi cà phê, mùi hoa sữa, màu đen vàng và
xanh cánh cam.