Truyện dài kì - Nhật kí yêu
Kì 1: Hà Nội hè đầy nắng…
11/10/2009 14:00:00

"Hôm nay, anh đã về đến Việt Nam rồi. Chẳng biết bao giờ mình mới có thể gặp được anh? Trông anh sẽ như thế nào nhỉ? Liệu bọn tôi có hợp nhau như khi chat ko? Liệu anh có giống như những gì dì anh kể ko nhỉ? Lạ quá."...

  Trần Mỹ Linh (tổng hợp)


Hà  Nội hè đầy nắng…

Ngày…tháng…năm 2007

      Hôm nay, anh đã về đến Việt Nam rồi. Chẳng biết bao giờ mình mới có thể gặp được anh? Trông anh sẽ như thế nào nhỉ? Liệu bọn tôi có hợp nhau như khi chat ko? Liệu anh có giống như những gì dì anh kể ko nhỉ? Lạ  quá.

Ngày…tháng…năm 2007

      Hix, sao mình hồi hộp thế. Anh vừa gọi. Giọng ấm và  nhẹ nhàng quá. Mình nhận lời đi gặp anh rồi. Ôi, biết mặc gì bây giờ nhỉ? Sao giờ thấy cái tủ của mình nghèo nàn thế >< Thôi, đừng suy nghĩ nhiều quá

Ngày…tháng…năm 2007

      Hix, hôm nay mình nói nhiều quá. Không biết anh nghĩ gì  không nữa? Xấu hổ quá. Nhưng hôm nay thiệt là  vui. Anh và mình đúng nói chuyện thật là hợp. Anh thật lạ, rất tự nhiên và cười nhiều.

Ngày…tháng…năm 2007

      Hôm nay đi chơi bowling vui ghê. Mọi người ai cũng chơi được nhiều, nhất là anh, ném rất chuẩn. Chỉ có  mình là chán thôi. Hix..tồi tệ ghê. Mỗi lần xong lượt mình anh lại nói: „Sao thế Linh? Em lại giấu nghề à” Hix, mình làm gì có tài mà giấu. Hôm nay mình thấy anh thật là trẻ con với cái tuổi 24. Nghịch dã man. Nhiều lúc mình còn không biết mình ít tuổi hơn hay là anh nữa. Nhưng như thế  thì thật dễ thương, kute ^^

Ngày…tháng…năm 2007

      Được ăn Spaghetti rồi. Có vẻ anh rất sành và thích ăn món này. Hôm nay anh làm cô nhân viên phục vụ mất mặt luôn àh. Anh có vẻ không thích lắm khi mà anh hỏi từ Penne,  rồi Fettuccine thì đều không có. Rốt cục chỉ có Spaghetti đơn giản. Anh hôm nay kể chuyện rất nhiều. Mình cảm thấy được gần với anh thêm một chút.

Ngày…tháng…năm 2007

      Hôm nay thật kì lạ. Không biết anh kiếm đâu được  đôi vé đi xem đá bóng trận giao hữu với Brazil. Mình đã chụp được rất nhiều ảnh với anh. Còn có  ảnh anh khoác vai mình nữa. Mặc dù dì anh đã nói anh sống bên Tây từ nhỏ nên theo phong cách tây. Biết là chẳng có gì nhưng sao tim mình lại hơi loạn nhịp nhỉ? Hôm nay mình buột miệng kêu anh kute. Anh hỏi ngay kute là gì. Mình còn được khen kute nữa chứ ^^

Ngày…tháng…năm 2007

      Trời  đất ơi, chuyện gì đã xảy ra thế? Hôm nay mình thật ngốc. Sao mình lại nhận lời đi công viên nước Hồ  Tây cùng anh và gia đình dì anh nhỉ. Mặc dù  gia đình mình rất thân với gia đình dì anh, nhưng với anh thì lạ quá. Đã thế mình còn mặc 2 mảnh nữa chứ, huhuhu. Tuy cũng ko phải là hở  quá nhưng ngại anh ghê.  Mọi người lại luôn tạo  điều kiện cho mình và anh đi riêng với nhau nữa chứ.  Mình đã cố gắng tự nhiên mà không thể. Đã thế mình lại cứ lẩn tránh anh nữa chứ. Lúc anh kéo tay mình ra chỗ hồ tạo sóng, sao mình lại giật tay lại??? Mình giật tay thì mạnh mà anh giữ tay mình ko chặt làm mình ngã. Bao nhiêu người nhìn, cả anh nữa. Mặc dù anh chẳng cười hay nói gì cả, chỉ đưa tay đỡ mình dậy thôi. Ôi, sao ngượng quá. Mình cũng chẳng biết nói gì nữa cả. Ngốc quá, mày ngốc quá Linh à.

Ngày…tháng…năm 2007

  Mình không biết anh đang nghĩ gì nữa? Mặc dù anh rất quan tâm tới mình, nhưng nếu nói là yêu thì mình chưa biết. Mà anh cũng chưa nói gì với mình cả. Thế sao anh lại chấp nhận về quê thăm bố với mình? Mặc dù đi cùng Hà, em họ anh. Nhưng anh có biết việc này khiến cho mình hi vọng không? Mình có nên hi vọng không nhỉ? Mình chỉ là một con bé bình thường, nhiều lúc còn thấy xấu và hơi già so với cái tuổi 22 nữa chứ. Anh và mình lại sống ở 2 nơi khác nhau, 2 môi trường khác nhau. Liệu có thể không?

Ngày…tháng…năm 2007

      Anh đã ở nhà mình được 2 ngày rồi. Mai mình, anh và Hà sẽ lên Hà Nội. Bố mình có vẻ thích anh. Mọi người quanh làng cứ  đùa mình thôi à, ngại chết đi được. Mặc dù giữa mình và anh chưa có gì, nhưng mọi người cứ nói làm mình ngượng quá. Anh thì chỉ cười mỉm và nhìn mình thôi. Nụ cười và ánh mắt ấy có ý gì vậy anh? Sao anh không nói cho em biết?

Ngày…tháng…năm 2007

      Mình phải quyết định như thế nào đây? Đi hay ở lại? Hay mình cứ sang Cuba thôi. Dù sao đây cũng là mục đích từ lâu của mình mà. Thế nhưng…

Ngày…tháng…năm 2007

      Nhanh thật. Chưa gì mấy tháng hè đã qua. Anh cũng sắp về rồi, anh sắp xa nơi này rồi. Anh còn phải  đi học nữa chứ nhỉ. Mình ngốc thật, anh đâu thuộc về nơi này. Mình đã có khoảng thời gian thật tuyệt bên anh, một mùa hè đầy kỉ niệm. Mình cũng phải quyết định thôi. Mình sẽ sang Cuba du học. Mặc dù mình biết, nếu sang bên đấy mình sẽ rất khó liên lạc với anh.

Ngày…  tháng…năm 2007

      Hôm nay là buổi đi chơi cuối cùng của mình và  anh. Mình đã chủ động rủ anh vào chụp ảnh sticker. Chưa bao giờ mình thấy mình bạo thế. Mình còn dám nói anh hãy luôn để ảnh chụp chung với mình trong ví. Anh đã đồng ý và hứa. Mình vui quá. Chứng tỏ trong anh mình có vị trí quan trọng nào đấy.

Ngày…tháng…năm 2007

      Anh đi rồi. Mình ra sân bay tiễn anh. Buồn nhưng không khóc. Mình không biết đỗi với anh mình là gì. Anh có nhớ mình không?

Ngày…tháng…năm 2007  

      Anh gọi điện về hỏi thăm. Mình cũng nói là  mình sắp đi Cuba rồi. Anh bảo như thế thì  khó liên lạc lắm. Mình biết. Nhưng mình cũng phải thực hiện ước mơ của mình nữa.

Ngày…tháng…năm 2007

      Đêm cuối ở Hà Nội rồi. Mình sẽ nhớ bố lắm. Sẽ nhớ nhưng cơn mưa bất chợt, nhớ mùi hoa sữa. Nhớ cả anh nữa. Ở Hà Nội luôn có hình bóng của anh. Đùa thiệt, mình chỉ đi học thôi mà. Rảnh mình còn về thăm nhà mà. Hà Nội, bi bi mày…

Warszawa tuyết rơi muộn…

Ngày…  tháng…năm 2007

      Sao mình lạ dễ dàng từ bỏ như thế? Dễ dàng từ bỏ mối tình đầu đẹp như  thế này? Nhưng biết làm thế nào được? Mình còn làm được gì nữa? Tạm biệt mày, mối tình đầu của tao.

Ngày…tháng…năm 2007

  Nặng nề, không ngủ được. Mệt mỏi quá. Lại còn kiểm tra liên tục nữa. Sắp đến sinh nhật thứ 20 của mình rồi. Tháng 11 mà tuyết rơi ít quá.

Ngày…tháng…năm 2007

      Mình thực sự đã sẵn sàng cho mối quan hệ mới chưa nhỉ? Sao mình lại đồng ý với chị Thủy. Đồng ý quen với một người chưa quen biết. Mặc dù hắn không ở Wars, đang sống dưới Łódź. Trời, sao mày không suy ghi kĩ hả Thư? Sao mày ngốc thể? Sao lại đưa nick cho chị Thủy nhanh thế? Đừng hối hận nhé Thư.

Ngày…tháng…năm 2007

      Kì  cục. Đến thời này cũng có người tin vào tuổi như  thế àh? Cứ nằng nặc tuổi hắn thì chỉ có tuổi mình là hợp, cách nhau 4 năm mà. Thì ra không phải ngẫu nhiên mà chị Thủy giới thiệu.

Ngày…tháng…năm 2007

      Một gã công tử bột. Chắc thế. Nghe chị Thủy kể sao chán quá. Được dì giới thiệu cho một cô ở Việt Nam, thế mà gặp 1 lần là chạy luôn. Sao nghe mà ghét thế, xấu cỡ nào cũng ko nên như thế chứ. Nhìn ảnh thì đúng là công tử bột thiệt. Được cái sống đây từ bé, chắc giỏi tiếng Ba Lan lắm. Lại còn đang học đại học nữa. Thôi kệ, coi như thêm bạn thêm bè.

Ngày…tháng…năm 2007

  Không ngờ gã này lại giỏi tiếng Việt thế. Mặc dù còn sai chính tả tèm nhem nhưng hiểu và viết được nhiều ghê. Đỉnh thiệt, lại còn  giỏi cả tiếng Anh nữa. Phục sát đất luôn. Đòi xem ảnh hay webcam của mình àh? Còn lâu nhé, đừng hòng.

Ngày…tháng…năm 2008

      Hoan hô. Thi xong rồi, nghỉ thôi. Kì này mình thi tốt quá rồi. Không phải thi lại môn nào cả. Vui  ghê!!! Brawo…

Ngày…tháng…năm 2008

      Trời  ạh, hắn ta sắp lên Wars. Mình quên mất. Hắn cũng nghỉ  đông. Sắp gặp hắn rồi. Chị Thủy ơi là chị Thủy. Còn ép mình đến nữa chứ. Còn bảo mình không phải lo, có nhiều người lắm. Hix, nhiều người mà mình không quen cũng bằng thừa.

Ngày…tháng…năm 2008

      Quả  thật nhiều người ghê. Nhưng hơn nửa mình quen. Giang, cháu  chồng chị Thủy thì ko tính làm gì. Có ông Thuận và Cường là mình bất ngờ nhất. Kì cục thiệt. Hôm nay ăn cơm xong đã muộn, vậy mà chị Thủy cứ nằng nặc đòi đi chơi bowling. Mà chết ở cái là hết chỗ cơ chứ…Hix..xem phim rồi đi chơi. Hậu quả tất yếu là điện thoại rung liên tục. Hix, nhìn cái mặt hắn cũng có vẻ lo cho mình. Còn nói là đưa mình về trước còn mọi người cứ chơi tiếp đi. Ga  lăng phết nhỉ. Còn hỏi thăm mình nữa chứ. Cũng biết quan tâm đến con gái đấy. Được…

Ngày…tháng…năm 2008

      Chỉ  vì hôm qua đi chơi về muộn mà hôm nay mệt quá. Đi làm thêm oải thiệt, lại chẳng bán được gì mấy. Zui nhỉ, nếu chị Thủy không gọi điện hỏi thăm chắc hắn cũng không. Mà hắn có biết số của mình đâu.

Ngày…tháng…năm 2008

      Bực mình. Sao chị Thủy lại mắng mình như thế. Hắn hỏi mình có rảnh không hắn lên chơi, mình bảo không. Chẳng lẽ bảo có? Đi học cả tuần, cuối tuần đi làm, chơi lúc nào mà chơi. Mà còn nói mình nữa chứ. Hắn thích thì cứ lên, hỏi mình làm gì. Bực mình. Học kì mới đã bắt đầu rồi mà.

Ngày…tháng…năm 2008

      Vừa cắt tóc xong. Trông lạ quá. Đang quen để dài nhìn nữ tính, giờ trông ngộ ta. Thôi, thay đổi bản thân để quên đi quá khứ. 

La Habana nắng và  gió…

Ngày…tháng…năm 2007

      Mình sang được bao lâu rồi nhỉ? Cũng chẳng biết nữa. Anh có gọi mấy lần hỏi thăm mình. Mình biết, gọi sang bên này thì đắt lắm. Cũng tại khó sử dụng mạng được. La Habana nắng và gió quá. Một thành phố biển tươi đẹp. Mình nhớ Hà Nội ghê, nhớ mùa hè đầy nắng.

Ngày…tháng…năm 2007

      Công nhận học tiếng Tây Ban Nha cũng khó nhỉ, nhưng hay ghê. Hôm nay mình đã dạy anh nhiều câu, có cả  Te amor nữa. Không biết anh có hiểu ý mình không

Ngày…tháng…năm 2007

      Hôm nay mình lại nhớ anh rồi. Mình ko hiểu chính mình nữa. Dạo này anh cũng không gọi nhiều. Cũng phải, tiền cước điện thoại đắt mà. Anh còn học chứ đã  đi làm đâu.

Ngày…tháng…năm 2007

      Hôm nay là sinh nhật anh. 12/12, mình nhớ chứ. Mình đã chủ động gọi điện chúc mừng sinh nhật anh. Anh có vẻ vui khi mình nhớ sinh nhật anh. Anh vẫn vậy, vẫn ấm áp và nhẹ nhàng như  thế. Nhưng mình chưa cảm thấy được mình như  thế nào ở trong anh.

Ngày…tháng…năm 2008

      Lần  đầu mình đón năm mới xa nhà, xa gia đình, xa Việt Nam. Không biết mọi người đang làm gì nhỉ? Mình vừa gọi điện về hỏi thăm bố và mọi người. Bố lại hỏi chuyện mình và anh. Mình chỉ  bảo vẫn bình thường. Bố cứ đùa là đừng giấu gì bố nghen. Trời, mình có gì mà  giấu bố chứ. Đến bây giờ mình còn không biết anh nghĩ gì về mình thì sao mà xác định được. Mà quả thật, mình có thể chờ anh đến bao giờ?

Ngày…tháng…năm 2008

      Anh Đức mời mình đi chơi. Mọi người đều nói anh ý  là người tốt, mình nên quen anh ý. Mình biết, anh Đức rất tốt, nhưng còn anh thì sao? Mình cũng chẳng hiểu mình nữa. Mình không nhận lời. Mình không có cảm giác gì muốn đi chơi với ai ngoài anh cả. Nhớ anh quá.

Ngày…tháng…năm 2008

      Hôm nay là Valentine. Valentine buồn ghê. Anh có gọi  điện cho mình và nói chuyện lâu hơn bình thường, nhưng chẳng có gì đặc biệt cả. Nhiều lúc mình cảm thấy vô vọng quá. Biết là anh quan tâm mình, nhưng mình không chắc chắn là anh có yêu mình không.

Ngày…tháng…năm 2008

      Hôm nay anh nói anh nhớ mình. Mình vui quá. Nhưng mình không thể thể hiện niềm vui ấy ra được. Lúc anh nói, mình còn đùa anh nữa chứ. Sao mình không thể thẳng thắn với bản thân được nhỉ? Sao mày ngốc thế  Linh?

Ngày…tháng…năm 2008

      Anh Đức vẫn quan tâm đến mình nhiều, vẫn thường hay rủ mình đi chơi. Mình cũng đã đi mấy lần cũng anh và mấy đứa bạn. Bọn bạn cứ trách mình, cứ nói mình không chịu tận dụng cơ hội. Mình biết mà, mình cũng biết một điều mình nhớ anh lắm.

Ngày…tháng…năm 2008

      Mùa xuân sắp kết thúc. Mùa thi cử. Mình năm nay chỉ học tiếng TBN nên cũng nhẹ nhàng. Nhưng anh thì khác. Đã lâu anh không liên lạc gì. Chắc anh đang chuẩn bị  ôn thi học kì. Mình cũng phải chú tâm vào học thôi. Đành gác nỗi nhớ anh lại một bên. Mình phải cố  gắng chứ.

Ngày…tháng…năm 2008

      Hôm nay mình nhớ anh quá. Nhưng càng nhớ mình càng sợ. Mình không muốn từ bỏ, nhưng mình không đủ dũng khí để chờ đợi. Bao nhiêu năm đây? 3 năm  àh? 3 năm nữa thì mình cũng đã 25t. Mình sẽ về  Việt Nam, nhưng anh thì sao? Anh có về không? Anh có về Việt Nam vì mình không? Mình biết phải làm sao bây giờ?


Kì 2: Lạnh và tuyết thưa thớt

FaceBook
Chia sẻ bài viết cho bạn bè qua:
Viết bình luận mới
Tên của bạn:
  *
Mail của bạn:
  *
 
Telex   VNI  None   
 
Kênh 14:
HN: tầng 22, Tháp B VinCom City Tower,191 Bà Triệu, Hà Nội.
HCM: 47 Huỳnh Tịnh Của - Q3 - TP.HCM
Điện thoại: 04.39743410

Copyright 2007 – Công ty cổ phần truyền thông Việt Nam – VC Corp - Tầng 22-23, Vincom Tower B, 191 Bà Triệu, Hà Nội Giấy phép số 219/GP-TTĐT ; Cục phát thanh, truyền hình và thông tin điện tử, Bộ thông tin và truyền thông.