Truyện dài kì: Cảm ơn và Tạm biệt
Kỳ 3: Đó là một lời tỏ tình phải không?
03/09/2009 14:00:00

Của Khoa, anh chàng mà Chuka thích đến không điều khiển nổi hành động của mình khi đứng trước mặt? Của Shin, người luôn sẵn sàng ở bên cạnh Chuka?

  Dũng Axel (tổng hợp)


Buổi chiều thi xong 2h30, Chuka về phòng. Gieo mình xuống giường, cô nằm nghĩ ngợi. Buổi tối hôm qua từ lúc nói chuyện điện thoại với Khoa, cô thức xuyên đêm để học nhưng lại toàn nghĩ linh tinh và chẳng vào đầu được chữ nào.

Trong phòng thi cô làm bài thi không tập trung lắm, vì cứ nghĩ tới hình ảnh Khoa và June đang đi chơi và chụp ảnh cho nhau giữa rừng momiji đỏ chói lại làm cô bực bội. June với Khoa hình như khá thân nhau. Mà June, cô nàng này lạ thật, cũng đang trong kỳ thi như mình mà bỏ đi chơi vô bổ như thế này thật không biết quý trọng thời gian!

Cầm điện thoại trong tay, cô mong đợi một cuộc gọi, theo một lời hẹn bâng quơ của Khoa tối qua. Không biết Khoa còn nhớ không nhỉ?

Chuông điện thoại reo. Là Khoa! Cũng như lần trước, cô lại trả lời khi hồi chuông đầu tiên chưa dứt.

*Chuka à. Cậu thi xong chưa.
*Mình vừa thi xong.
*Mình đang trên đường quay lại IUJ. Cậu đang ở đâu?  
Thế đấy Khoa bảo chỉ đi chơi buổi sáng thôi, vậy mà Khoa với June đi đến tận chiều mới về! Dù hơi tức, nhưng cô vẫn cố trả lời với giọng bình thường:
*Mình vừa về phòng xong.
*Mình đến chỗ cậu bây giờ nhé.
*Thôi để lúc khác đi. Mình đêm qua không ngủ giờ mình đi ngủ đây. – Vừa nói xong, Chuka biết câu nói của cô cực kỳ vô lý. Nhưng cô tự nhiên cô ghét Khoa lắm, không muốn gặp Khoa nữa.
*Hả!?
Chắc Khoa đang shock. Im lặng một lúc, cậu ấy nói tiếp.
*Nhưng mà cậu muốn copy ảnh đúng không? Nhanh lắm, xong ngay đấy mà.
*Nhưng mình buồn ngủ lắm phải đi ngủ đây. Hay là cậu copy cho June đi, sau đó cô ấy sẽ copy cho mình. June đang ở đấy cùng cậu phải không? - Giả vờ như một lời nói bâng quơ, cô chỉ muốn kiểm tra xem June và Khoa có đang ở cùng nhau không.
*Ồ không. June giờ đang ngồi trong lớp học rồi. – Giọng Khoa nghe sao có vẻ “thanh minh”, hay chỉ là cảm giác của Chuka?
*Vậy àh... Thôi để lúc khác đi.
*Thôi thế cũng được. Oyasumi. –Giọng Khoa ỉu xìu. Một lời chúc ngủ ngon lúc 3h chiều.
*Bye.
Chuka cắt cuộc gọi. Tại sao June lại không ở cùng với Khoa nhỉ? Tưởng hai người họ đi cùng nhau từ sáng chứ. Mà thôi, thế là hết. Cô vừa làm một việc rất ngu ngốc. Cô đã 2 lần từ chối một lời đề nghị tốt của Khoa. Có lẽ Khoa sẽ không bao giờ gọi lại cho cô nữa.

Mà chẳng phải đó là điều cô muốn sao? Cô sẽ rời xa Khoa mà, mãi mãi.

***********
Khoa không gọi điện nữa thật.

Kỳ thi cũng đã qua, những buổi chiều rảnh rỗi Chuka thường ngồi nghĩ vẩn vơ thế. Mùa thu đã qua, giờ đây Trời chớm đông hơi lạnh. Cô ghét cái lạnh.
Gần đây cô buồn và hụt hẫn lắm. Như chính tay cô đã vất đi một cái gì đó rất quý giá, mất đi mãi mãi không bao giờ lấy lại được nữa.

Chợt điện thoại cô rung lên. Cô chộp lấy. Cô không có nhiều bạn ở trường này nói riêng và nước Nhật nói chung. Người gọi điện cho cô chỉ có một vài người thôi.

Hóa ra là tin nhắn. Từ Shin. “Chiều rồi, cậu rảnh không, đánh tennis đi”.

Đúng là Shin, cô mỉm cười. Luôn luôn biết khi nào cô cần một người ở cùng. Nhất là khi trời hơi lạnh.

Ở trường này cô chỉ chơi được với mấy người Nhật chứ không chơi với các bạn nước khác. IUJ (International University of Japan) là một trong 2 trường Đại học quốc tế ở Nhật, cùng với APU. Nó khác với hầu hết các trường ĐH khác ở chỗ: Sinh viên trường này hầu hết là người nước ngoài. Họ không nói tiếng Nhật. Cô nói được tiếng Anh và giao tiếp được với họ, nhưng cô cảm thấy họ có gì đó không giống cô. Kể cả những người sinh ra và lớn lên ở cùng đất nước Mông Cổ. Cô chỉ cảm thấy gần gũi với người Nhật thôi. Cô biết, cô phải là người Mông Cổ, cô không thể rũ bỏ được cội nguồn. Cô không bao giờ trở thành người Nhật, và không có lý do gì để trở thành người Nhật cả. Nhưng 7 năm sống ở Nhật đã trộm thay đổi cô, dần dần từng chút một mà cô không hề hay biết. Rút cuộc, bây giờ cô là người gì đây?

Thay vội bộ đồ thể thao mùa đông, cô cầm vợt chạy xuống tầng 1. Shin đã đợi cô ở dưới chân ký túc xá.

*Cậu biết không, cậu lúc nào cũng xinh, nhưng mình thấy cậu xinh nhất là lúc cậu mặc đồ thể thao đấy. – Shin mỉm cười. Cậu ấy cười thật đẹp.
*Cảm ơn cậu. –Cô bất giác mỉm cười lại. Cô vui vì biết Shin không khen xã giao. Cậu ta thực sự nghĩ thế.

Hai người cầm vợt lững thững đi tắt ngang qua bãi cỏ đang ngả màu nâu. Bãi cỏ ở IUJ rộng lắm, ngút ngàn. Cỏ đẩy lùi rừng núi ra xa khỏi trường. Đặc biệt cái bãi cỏ ngăn cách giữa dãy nhà ký túc với khu sân thể thao mà cô và Shin đang đi trên, vuông vắn và to như cái sân bóng. Nhưng có lẽ các ông sinh viên hiếu động của IUJ sẽ không bao giờ lấy nó làm sân bóng được. Vì ở chính giữa cái bãi cỏ đấy, có một cái cây. Một thôi, không phải một cụm cây. Tại sao người ta lại để một cái cây ở vị trí vô duyên thế nhỉ? Cô không biết. Nhưng cái cây trông còi cọc và cong queo. Có lẽ nó chạnh lòng với những người đồng loại của nó ngoài rừng kia chăng? Ngay ngoài kia thôi, cây thông mọc thành hàng, thành rừng, khỏe mạnh và vươn cao vút lên trời xanh.

Hai người tới khu sân tennis. Trong 4 sân, 1 sân có người đánh. Shin đã đặt trước sân bên cạnh đó, anh bước tới căng lưới. Đúng là người Nhật thật chu đáo và quy tắc.

*Trông cậu có vẻ buồn. Cái cậu người Việt Nam hôm trước cậu kể đấy, cậu ta lại làm gì cậu à? –Shin nói trong lúc vặn cần căng lưới.
*Không. Cậu ta với mình bây giờ chẳng liên quan gì đến nhau nữa rồi. –Cô nói như hờn dỗi.
* Ùh, cậu nên tránh xa loại người playboy như Khoa. Cậu là một cô gái xinh đẹp, tài năng và có học thức. Cậu ta không xứng đáng với cậu.
*Cậu quá khen mình. Mình không được thế đâu. Nhưng cảm ơn cậu nhé.
Hai người bắt đầu đánh tennis. Những đường bóng qua lại nhẹ nhàng. Cô vụng về đánh trả quả bóng. Bóng bay ra ngoài sân.
*Xin lỗi Chuka. Quả vừa rồi mình đánh mạnh quá. –Shin hét lên trong lúc lao đi nhặt quả bóng đang lăn sang sân bên cạnh.

Tại sao cậu cứ luôn nhận lỗi về mình thế nhỉ, Shin. Vừa rồi là lỗi của Chuka mà. Chính Chuka mới là người phải cảm thấy có lỗi, vì cô biết một người giỏi tennis như Shin đánh với người kém như cô chẳng vui thú gì. Cậu ấy đang cố làm cô vui.

Sân bên cạnh gần chục bạn Phi-líp-pin đang hò hét ầm ĩ cổ vũ cho 4 người đang đánh đấu trong sân. Trông họ hào hứng thực sự. Tại sao cô lại không thể vô tư giống như họ được nhỉ?
***********
Không liên lạc từ Khoa đã được hơn một tháng. Đúng là quên  đi một người luôn cần nhiều nỗ lực và thời gian, dù người đó chỉ như làn khói lướt nhẹ qua cuộc đời cô thôi. Chuka luôn nghĩ mình là người mạnh mẽ, nhưng thật sự cô có mạnh mẽ không nhỉ?

Trời ngày càng lạnh hơn, và cô càng ngày càng buồn. Hôm nay, cái lạnh đã rơi xuống hẳn, dưới dạng những vụn tuyết đầu mùa. Khi tỉnh dậy, Chuka tưởng như đang sống trong truyện cổ tích, trong 1 đêm cả căn phòng của cô được bốc đi đặt xuống nơi khác. Vì tất cả cảnh vật xung quanh đều khác so với hôm qua. Mới hôm qua thôi, IUJ còn được bao vây bởi màu nâu của thảm cỏ, màu xanh của rừng thông xa xa. Vậy mà hôm nay, tất cả đều mang một màu trắng xóa. Màu trắng đọng trên ngọn thông, trĩu nặng kéo cành xuống. Màu trắng trải dài hun hút trên cánh đồng cỏ - hôm nay đã là cánh đồng tuyết.

Chợt có tiếng gõ cửa. Thủy ào vào phòng cô hí hửng. “Chuka ơi, tuyết đầu mùa rơi rồi đấy, cậu biết không? Ra ngoài chụp ảnh tuyết với mình đi!”
Gần đây cô chơi thân với Thủy. Thủy quên mất rằng ở đất nước cô nhiều tuyết hơn cả ở Nhật, cô hứng thú gì với tuyết đâu. Nhưng nhìn bộ mặt hí hửng của người lần đầu thấy tuyết như Thủy, cô không nỡ từ chối.

*Cậu xỏ đôi ủng cao su đi tuyết này vào đi, Thủy. Ra ngoài đó tuyết lọt vào trong giầy là lạnh lắm đấy –Cô bảo Thủy.
*Ồ cám ơn cậu. Thế cậu không xỏ à?
*Mình có đôi bốt cao cổ này rồi, cũng tác dụng lắm.
*Ừ thế ta đi nhé. –Và Thủy kéo cô vù đi.  
Dưới cánh đồng tuyết đã đầy những bạn Lào, Cam-pu-chia,… đang nhảy nhót giữa tuyết rơi. Hai người hòa vào cùng nhóm với họ. Thủy buồn cười thật, tạo dáng đủ kiểu rồi bắt cô chụp ảnh. Người Việt Nam công nhận ai cũng thích chụp ảnh thật – cô bật cười. Thủy sau khi chán chụp ảnh, bắt đầu yêu cầu cô tạo đủ các dáng để Thủy chụp. Đến khi 2 người lăn lộn trong tuyết như những đứa trẻ. Có khi con người có thể vui với những thứ vớ vẩn như thế này nhỉ? Cô vốn chỉ coi tuyết như một thứ cản trở cuộc sống của con người, nhưng hôm nay Thủy đã cho cô thấy tuyết cũng có thể là một niềm vui chứ!





***********

Một buổi tối như bình thường, Chuka và Sarul ngồi ăn cơm với nhau. Đã mấy lần Chuka dò hỏi Sarul về “anh chàng xin chụp ảnh cùng hôm hội trường”. Có vẻ như Khoa sau lần bị Sarul từ chối đi chơi, đã không dám ho he gì nữa với Sarul nữa.

*Gần đây Chuka hay đi cùng với Shin nhỉ? Hai người có gì à? –Sarul hỏi với ánh mắt tinh nghịch.
*Không bọn mình chỉ là bạn bình thường thôi mà.
*Còn chối nữa. Cả trường biết là hai cậu yêu nhau rồi. –Sarul lại cười.
*Không không phải đâu. –Lạ nhỉ, Chuka đã “quyết định” phải yêu Shin cơ mà, tại sao cô cảm thấy không thoải mái khi bị “gán ghép” với Shin?
 
*Hôm nọ mình nghe chính miệng Shin nói thế mà.
*Sao, Shin nói với cậu thế à?
*Không. Mình nghe lỏm Shin nói chuyện với Thủy.

Chuka im lặng không nói gì nữa. Tại sao Shin lại nói thế nhỉ? Cô và Shin có phải là người yêu không nhỉ? Không phải là bạn bình thường, chắc chắn. Vì những người bạn bình thường không đi cùng nhau cả ngày phải không? Những người bạn bình thường không ngồi cả buổi tối cùng nhau để tâm sự linh tinh đủ thứ chuyện thầm kín phải không?

Tự thuyết phục mình như vậy, nhưng rốt cuộc Chuka vẫn không thích việc Shin nói hai người đang yêu nhau!

***********
*Shin này, cậu có dự định làm gì sau khi tốt nghiệp chưa? –Chuka hỏi. Lại một buổi tối nữa hai người đi dạo cùng nhau giữa cánh đồng tuyết trắng.
*Mình sẽ tìm một việc làm, dĩ nhiên rồi. Còn Chuka thì sao?
*Mình cũng chưa quyết định. Có thể mình sẽ quay về Mông Cổ. Mình không còn ở cái tuổi có thể lang thang nữa rồi.
*Cậu lo xa thế. –Shin cười to. Hơi nước từ miệng cậu ấy tỏa ra từng tràng dưới ánh đèn- Cậu còn trẻ lắm.
*Thật đấy. Mình còn lo rằng mình sẽ không bao giờ lấy chồng được nữa cơ. –Chuka nói giọng bi quan.
*Trời sao cậu lại nghĩ vậy. Cậu sẽ lấy chồng, sinh 2 hoặc 3 đứa trẻ xinh xắn giống cậu và sống một cuộc sống hạnh phúc giống như phần kết của các câu truyện cổ tích.
*Cảm ơn cậu đã động viên mình. Cậu tốt quá. Nhưng chẳng có chàng trai nào thích mình cả. – Cô vừa nói vừa đá đá vào mấy vụn tuyết cạnh đường. Cô nửa tin nửa không tin vào câu nói này của chính mình.
*Không, không phải thế đâu! Cậu rất xinh đẹp, có nhiều chàng trai thích mà. –Shin vẫn cố an ủi cô.
*Không có đâu. –Cô vẫn chối.
 
*Có mà! Ít nhất có mình đây.
Chuka dừng bước chân. Quay sang nhìn vào mắt Shin, cô cười to:
*Đó là một lời tỏ tình phải không?
Cô đùa. Nhưng mặt Shin chợt trở nên lúng túng. Cậu ta gãi đầu.
*Ừh. -Giọng Shin chợt chẳng có vẻ đùa cợt gì nữa cả.
Chuka im lặng. Cô ngước mắt ra xa nhìn những con thiêu thân bay quanh cột đèn sáng. Cô đã từng sụp đổ, tưởng như mình mất tất cả khi bị từ chối, không phải chỉ một lần. Và cô không muốn gây ra cảm giác đó ở bất kỳ ai cả, nhất là một chàng trai rất tốt như Shin.
*Để mình suy nghĩ. – Câu nói vọng lại sau lưng cô khi cô quay mặt bước đi như chạy về phía ký túc xá, bỏ lại Shin đứng chôn chân giữa cánh đồng tuyết.

Kì 4: Cô bỏ lại sau lưng nắng
FaceBook
Chia sẻ bài viết cho bạn bè qua:
Viết bình luận mới
Tên của bạn:
  *
Mail của bạn:
  *
 
Telex   VNI  None   
 
Kênh 14:
HN: tầng 22, Tháp B VinCom City Tower,191 Bà Triệu, Hà Nội.
HCM: 47 Huỳnh Tịnh Của - Q3 - TP.HCM
Điện thoại: 04.39743410

Copyright 2007 – Công ty cổ phần truyền thông Việt Nam – VC Corp - Tầng 22-23, Vincom Tower B, 191 Bà Triệu, Hà Nội Giấy phép số 219/GP-TTĐT ; Cục phát thanh, truyền hình và thông tin điện tử, Bộ thông tin và truyền thông.