Tôi vừa đi gọi bác sĩ về truyền nước cho em mình, bởi vì suốt 1 ngày nay sau chuyến "bay", nó chẳng thể ăn uống bất cứ thứ gì. Anh bác sĩ trẻ bảo tôi nên quan tâm tới em mình hơn, bởi sau mỗi lần anh ấy gặp nó là một lần thấy nó tiều tụy hơn. Càng ngày nó càng gầy, hốc hác. Nhưng hình như bố mẹ tôi cũng quá bận bịu mà không để ý rằng em tôi đang héo đi từng ngày. Ngoài làm ăn buôn bán, bố còn bận với người tình của bố, mẹ còn vui vẻ với bồ của mẹ. Lần trước, tôi đã phải hét lên để xin mẹ cho mình nửa tiếng đồng hồ nói chuyện nghiêm túc về em trai, nhưng khi hai mẹ con vừa ngồi, tôi chưa kịp mở mồm thì điện thoại mẹ tôi đổ chuông và mẹ lao đi, sáng hôm sau vẫn chưa về nhà.
Em trai tôi mới có 14 tuổi, nhưng đã có thể coi là bậc sành điệu trong đám ăn chơi. Cái gì học thì lâu chứ chơi bời hư hỏng thì nhanh lắm. Nó mới chỉ gia nhập cái thế giới đó được khoảng hai tháng nay, thế mà thuốc lắc, "ke", "đá" nó biết chả thiếu thứ gì. Bố mẹ tôi bận, chỉ biết đáp tiền về nhà, chẳng quan tâm gì đến con cái. Em trai tôi vốn là thằng sống rất tình cảm, nó luôn muốn bố mẹ dành thời gian cho nó, nhưng hai người ấy lại không thể, tôi từng nghe nó hỏi bố rằng: Con không bằng con bồ của bố hay sao mà bố dành cho nó ngày chục tiếng đồng hồ, con không được mười lăm phút? Nó cảm thấy cô độc và chán chường. Tôi là chị, nhưng tôi cũng còn phải học hành và lo chuyện của mình nữa, và như em tôi nói, tôi không đủ cho nó, nghĩa là nó cần bố, cần mẹ. Họ không cần nó thì nó cần quên đời.
Còn con đường nào cho em tôi không??
Một tháng bố mẹ cho chị em tôi không ít tiền, với khoản tiêu pha lớn đó, em tôi dễ dàng kết thân được với đám cậu ấm cô chiêu chán đời, chán nhà. 14, 15 tuổi mà đứa nào cũng đi xe máy xịn hết, cá biệt trong hội đó, có một người bằng tuổi tôi, thỉnh thoảng còn lấy ô tôcủa bố mẹ đưa cả hội đi đú đởn. Em tôi phải "nhập hội" bằng cách lấy con SH của mẹ ra đi. Mẹ toàn đi ô tô với bồ là chủ yếu nên xe để nhà suốt. Mấy lần nó đã đòi bố tôi cho học lái ô tô, nhưng bố tôi không đồng ý, chứ không chắc mỗi lần bố đi xa nó cũng lôi ra dùng bằng được. Không lấy được xe của bố thì nó lấy tiền. Tôi không biết nó làm thế nào để biết được mã số bí mật của két, em tôi rất thông minh nhưng tiếc rằng nó không chịu học để phát huy khả năng của mình. Mỗi tháng nó rút của bố tôi không ít, tôi đã nhiều lần nhắc nhở và đe nẹt nhưng nó không hề sợ. Tôi có cảm giác nó chưa từng sợ ai trong đời. vậy thì tôi nói làm sao đây?!
Tôi biết nó thường tụ tập với đám bạn ăn chơi ở nhà từng đứa. Chỉ trừ nhà tôi là chúng nó không dám đến, thật ra không phải vì sợ tôi, mà là thái độ tôi quá khó chịu và tôi cũng sẵn sàng mách bố mẹ nên những chuyến "bay" đêm đã được tổ chức ở nhà đứa khác. Em tôi đi tối ngày, học hành thì bê trễ, thậm chí nó còn không thèm chạm đến sách vở mỗi lần về nhà. Tôi khuyên thế nào cũng không được, tôi hỏi thì nó không nói 1 lời, nhưng tôi biết em tôi đã chơi thuốc lắc, vì chẳng có lý do gì để nó gầy rộc đi, hốc hác và gương mặt lại bơ phờ, bâng khuâng đến vậy. Lắm lúc nó về nhà và gọi tôi ra, nói những câu luyên thuyên không đầu không cuối, có khi còn ôm chầm lấy tôi khóc, khóc xong lại cười như thằng điên. Tôi vừa sợ vừa thương em vô cùng. Nhưng tôi chẳng biết phải làm sao để kéo nó ra khỏi thế giới hư hỏng nữa...
Tôi đã mắng em mình thậm tệ, nhưng nó không thay đổi, nó bảo mỗi lần "bay" là nó lại thấy bồ của bố và mẹ đang đứng trước mặt, có thể "dẫm" chết ngay được. Mỗi lần như thế nó thấy thoải mái và vui vẻ lắm, không bay được, nó chẳng biết làm gì nữa. Ở trường nó đã bị đình chỉ gần 1 tuần vì kết quả be bét và nghỉ quá nhiều khi mới chỉ bắt đầu năm học mới. Tôi biết trong suy nghĩ của em mình, nó vẫn còn rất yêu gia đình và mong mọi người đều yêu thương quan tâm nó chứ không chỉ mình tôi, nhưng tôi biết làm sao để cứu em, cứu lấy gia đình khi bố mẹ chẳng hề quan tâm đến chúng tôi... Em tôi gầy rộc và tiều tụy, mỗi lần "đập đá" xong nó gần như chả ăn uống gì, chỉ truyền nước mà thôi. Còn con đường nào cho em tôi không??