Tôi và Nga học cùng nhau từ năm lớp 8, đó là khi gia đình tôi chuyển từ Nam Định về Hà Nội. Nga là cô gái xinh xắn, dễ thương nhất lớp, cũng là người duy nhất mỉm cười với tôi khi tôi ngượng ngập đứng trên bục giảng chào tất cả mọi người. Cô ấy luôn thân thiện và giúp đỡ tôi rất nhiều, không hề cao ngạo hay xa cách như nhiều người khác.
Mẹ tôi là cán bộ công chức nhà nước, có công việc và thu nhập cao, bố tôi là người làm ăn buôn bán. Trước kia ở Nam Định, gia đình tôi cũng thuộc dạng giàu có, tôi cũng được bạn bè xung quanh coi như "công tử". Nhưng lên Hà Nội thì cái cơ nghiệp của nhà tôi cũng chẳng là gì, và dù nhà tôi từng giàu cỡ nào đi chăng nữa cũng không thay đổi được thực tế là tôi ngọng - không phát âm được chuẩn n và l. Điều này làm khổ tôi suốt mấy tháng khi bắt đầu năm học đầu tiên ở Hà Nội. Mỗi lần tôi nói bạn bè đều cười, người nào tế nhị thì che miệng cười, người nào không kiềm chế được thì bật cười thành tiếng khiến nhiều phen tôi muốn độn thổ. Thầy cô biết tôi ngọng lại hay gọi tôi đọc bài để tôi sửa, nhưng việc ấy càng làm tôi tự ti hơn bao giờ hết. Thời gian đầu, tôi chỉ muốn chuyển về quê, không muốn tiếp tục đi học.
Nhưng thời gian đó, Nga đã ở cạnh tôi. Cô ấy đã dành thời gian giúp tôi luyện phát âm. Phải nói rằng Nga rất kiên trì, vì tôi không phải là người tiếp thu nhanh trong chuyện này cho lắm. Ngày nào Nga cũng đều đặn dành 1h đồng hồ giúp tôi. Và một tháng sau thì tôi hoàn toàn hết ngọng và có thể tự tin nói chuyện với bạn bè cũng như phát biểu trong lớp. Ai cũng ngạc nhiên về sự tiến bộ của tôi và dò hỏi, nhưng Nga đã cười và im lặng. Cô ấy muốn đó là bí mật nhỏ cũng chúng tôi. Ngày ấy, thằng con trai 14 tuổi trong tôi lần đầu tiên biết rung động, một sự rung động xuất phát chủ yếu từ lòng biết ơn.
Lớp 8 và lớp 9 tôi vẫn học cùng Nga. Hai đứa thường xuyên trao đổi bài vở ở nhà và qua điện thoại. Có thể nói chúng tôi khá thân nhau nhưng ở lớp lại chỉ tỏ ra như bạn bè bình thường. Lớp tôi ngày ấy đã có chuyện ghép đôi người này với người khác, Nga sợ bị bạn bè ghép với tôi nên trước mặt mọi người luôn luôn giữ khoảng cách. Tôi đồng ý, nhưng thực lòng cô ấy đâu biết tôi mong được bạn bè ghép đôi chúng tôi như thế nào, để có gì đó "khẳng định" Nga là của tôi, đừng có tên con trai nào "xông vào" nữa.

Tôi không muốn duy trì tình cảm đơn phương này mãi...
Tôi học khá, lên cấp 3, tôi hoàn toàn có thể vào học một trường điểm của thành phố, nhưng tôi biết Nga chỉ học trường gần nhà nên cũng đăng ký vào trường đó. Có lẽ tôi đã may mắn hoặc là chúng tôi có duyên (tôi thường tự lừa mình như thế) nên tôi lại được học cùng lớp với Nga. Đám bạn cấp 2 vào trường này khá đông, nhưng tản mát mỗi đứa một lớp, chỉ có tôi và Nga là còn được học cùng lớp với nhau. Lần này, chúng tôi công khai thân nhau, vì trong lớp hình thành một cách rất tự nhiên những cặp, những bộ thân nhau do học cùng cấp 2. Và càng thân thiết, tôi càng nhận ra mình thích Nga nhiều hơn, nhiều hơn rung động của một thằng con trai mới lớn rất nhiều.
Bất cứ thứ gì Nga cần, tôi đều muốn được làm cho cô ấy. Có lần, Nga kể cho tôi nghe câu chuyện mà cô ấy mới đọc được trên một tờ báo về một cô gái ngày nào cũng nhận được hoa từ một chàng trai giấu mặt, cảm giác rất hạnh phúc. Kể rồi Nga kết luận: "Nhưng đấy chỉ là trong truyện thôi, ngoài đời thực làm gì có. Nếu có cũng chẳng đến lượt mình, vì hẳn sẽ phải là một cô gái cực kỳ xinh đẹp cơ". Tôi nghe vậy và quyết định sẽ làm "chàng hoàng tử giấu mặt" cho ấy. Tính đi tính lại, chỉ có mỗi cách là cài hoa hồng trước cổng nhà vào buổi sáng là sẽ không bị ai phát hiện nên tôi đành chọn thời điểm này. Nhưng khổ cho tôi, dạo đó là mùa đông, trời rét căm căm, sáng nào tôi cũng phải dậy sớm, đến trước cửa nhà Nga đặt hoa (hoa phải mua từ chiều hôm trước giấu trong phòng). Tôi làm thế được hơn một tháng thì Nga phát hiện ra. Cô ấy cảm động lắm và cám ơn tôi, nhưng cô ấy bảo tôi không nên làm vậy nữa vì trời quá lạnh.
Nga học yếu nhất môn Toán, tôi cũng chẳng giỏi gì, nhưng tôi phải cố học thật tốt để kèm cho cô ấy. Thế là tôi cày ngày cày đêm cái môn mà tôi ghét nhất trên đời để làm sao trở nên giỏi hơn để giúp Nga cũng giỏi hơn. Bây giờ tôi trở thành người học Toán khá nhất lớp, và Nga cũng ở top trung trung. Tuy vậy, trình độ Hóa, Lý của tôi cũng giảm rõ rệt vì tôi không có thời gian đầu tư cho hai môn đó nhiều. Tôi vẫn chấp nhận, miễn sao có thể làm cho Nga vui hơn.
Còn nữa, Nga thích con trai mặc sơ mi. Vậy là bao nhiêu áo phông của tôi được đưa đi thanh lý hết, cái thì nhét vào tủ, cái thì đem cho, số còn lại để mặc ở nhà và đi ngủ, còn cứ ra khỏi nhà là tôi diện sơ mi, dù tôi chúa ghét thứ áo rất thiếu thoải mái này. Cũng may là dáng người tôi khá ổn nên mặc gì cũng không đến nỗi. Nga thấy tôi mặc sơ mi thì tấm tắc khen đẹp. Vì lời khen của cô ấy, dù khó chịu thế chứ khó chịu nữa tôi cũng vẫn vui vẻ mà chịu đựng.
Nga góp ý rằng kiểu tóc tôi đang để không đẹp, vậy là tôi cắt phăng nó đi theo ý cô ấy, đám bạn kêu rầm trời là "vừa xấu vừa dở hơi". Kể cũng đau lòng, nhưng quan trọng là Nga thấy đẹp. Nào ngờ, khi tôi gặp Nga cô ấy lúng túng phân bua: "Hic, Nga cứ tưởng Nam để kiểu đầu này sẽ đẹp, nhưng mà... Thôi thì chịu khó nuôi một thời gian là nó dài ra ý mà". Tóc tôi vốn lâu dài, hơn một tháng trời tôi toàn đội mũ để che đi kiểu đầu xấu "kinh thiên động địa" theo lời thằng bạn tôi.
Tôi đã làm tất cả những gì mà tôi có thể cho Nga, đã thay đổi mình theo tất cả những gì cô ấy thích. Vậy mà hôm trước, sau buổi tối sinh nhật lãng mạn tôi dày công chuẩn bị cho Nga, khi tôi tỏ tình thì cô ấy lại từ chối. Nga nói trước sau chỉ coi tôi là bạn, bạn rất thân và mong tôi cũng như vậy. Nhưng tôi không thể, tôi yêu Nga, yêu rất nhiều, thậm chí đã yêu cô ấy từ năm lớp 8. Tại sao cô ấy lại từ chối tôi, trong khi tôi đã làm tất cả những điều ấy? Tôi có thể khẳng định không ai trên đời này yêu cô ấy nhiều hơn tôi, vậy sao cô ấy lại từ chối tình cảm ấy? Tôi phải làm sao bây giờ? Mấy hôm nay tôi dằn vặt đau khổ rất nhiều, không thiết ăn uống, tôi cảm thấy lời từ chối đó đã rút đi tất cả niềm vui sống của tôi rồi...