Chỉ còn hai mươi ngày nữa là đến kỳ thi đại học, tôi đang ôn thi mà không thể tập trung hoàn toàn được. Trong đầu lúc nào hiện lên hàng loạt các "kế hoạch" để trốn khỏi mẹ hôm đi thi đại học. Bởi vì cứ theo tình hình này là mẹ sẽ áp tải tôi đến trường Sư phạm và chờ tôi vào phòng thi mới thôi. Hai trường Sư Phạm và Báo chí tuyên truyền cũng khá gần nhau, nhưng tôi sợ không đủ thời gian để tôi "di chuyển địa điểm" cho kịp với giờ thi. Tất cả cũng đều xuất phát từ chuyện cả tôi và mẹ đều quá bảo thủ, ai cũng muốn được làm theo ý mình.
Tôi là học sinh chuyên Văn, vì vậy mà cũng có năng khiếu viết lách một chút. Từ hồi lên cấp 3, tôi đã nuôi dưỡng giấc mơ trở thành nhà báo của mình. Tôi vô cùng thích công việc này. Nghe thì có vẻ hão huyền và nhiều người sẽ nói tôi giàu ảo tưởng, "không biết mình là ai", nhưng tôi luôn cho rằng bản thân mình tuy không thể thay đổi thế giới nhưng có thể thay đổi suy nghĩ của con người và có lẽ nên bắt đầu từ việc thay đổi suy nghĩ của người thân trước. Tôi muốn ý tưởng và nguyện vọng của mình được nói ra và tôi thấy con đường duy nhất cho tôi là trở thành nhà báo. Suốt 3 năm học cấp 3, tôi vẫn không ngừng cố gắng học tập và tích lũy kỹ năng cho việc sẽ trở thành một phóng viên.
Tôi luôn tận dụng thời gian rảnh rỗi của mình để viết bài cho các tạp chí teen. Vốn là một đứa học văn rất khá, nhưng viết văn và viết báo lại là hai vấn đề hoàn toàn khác nhau. Thời gian đầu, bài tôi gửi lên bị biên tập viên cho "out" liên tục, nhưng các chị ấy cũng luôn động viên tôi cố gắng, rằng tôi có tố chất, có khả năng chỉ là thiếu kỹ năng và kinh nghiệm thôi. Các chị cũng sửa và chỉ ra cái sai của tôi, giúp tôi tiến bộ. Thú thực, viết nhiều bài mà không được đăng tôi cũng nản và hoang mang lắm, tôi tự cho rằng mình chẳng hề có năng lực gì cả. Nhưng các chị đã giúp đỡ tôi rất nhiều, đã rất tốt với tôi, nên tôi không dám từ bỏ sợ phụ lòng các chị. Cũng vì quý và nể phục các chị mà tôi lại tiếp tục cố gắng hơn nữa. Cuối cùng, "có công mài sắt có ngày lên kim", bài đầu tiên được lên trang, tôi sướng phát điên, gửi link cho tất cả bạn bè. Tôi lại thấy tương lai mình, con đường tới ước mơ của mình rộng mở hơn bao giờ hết.

Tôi phải làm sao để trốn mẹ đi thi hôm ấy đây??
Sau đó, tôi tự tin hơn và viết nhiều hơn, số lượng bài được đăng cũng nhiều hơn. Khoản nhuận bút mà tôi kiếm được cũng rủng rỉnh, không phải xin mẹ tiền tiêu vặt nữa. Bạn bè nhiều người cũng nể tôi, còn bố mẹ cũng có vẻ tự hào. Ai đến chơi, mẹ cũng cố tình khoe rằng "cháu nó viết báo được đăng bài" và thế nào người tiếp chuyện cũng mắt chữ o mồm chữ a mà khen ầm lên cho mẹ tôi nức mũi. Tôi thấy cả nhà ai cũng vui vẻ nên chưa từng có suy nghĩ trong đầu rằng sẽ có người ý kiến về chuyện tôi chọn trường thi đại học. Vậy mà có, không những "ý kiến" mà còn "phản đối quyết liệt".
Mua hồ sơ thi đại học, tôi hí hửng mang về ngồi hí hoáy viết. Tối mẹ tôi về hỏi nộp mấy hồ sơ. Tôi nói một, vì chỉ thi trường báo thôi. Mẹ tôi quát ầm ầm lên. Và một bài giảng bắt đầu khiến tôi đi từ ngạc nhiên đến thất vọng tràn trề. Mẹ nói tôi phải thi sư phạm, không được thi báo, nghề báo quá vất vả với con gái. "Chỉ viết những bài tầm thường, vô thưởng vô phạt thì suốt đời không ngóc đầu lên được. Mà viết những bài thực sự có giá trị thì đụng đến người này người khác, thế lực này thế lực kia". Mẹ còn nói thân con gái như tôi theo cái nghiệp vất vả ấy thì sau này làm sao chăm lo được cho gia đình, rồi sẽ chẳng có hạnh phúc... Mẹ nói nhiều lắm khiến tôi ù cả đầu. Và tóm lại, mẹ nhất định không cho tôi thi trường báo, thẳng tay xé luôn bộ hồ sơ tôi vừa ngồi viết cẩn thận, tự tay viết cho tôi một bộ hồ sơ khác đăng ký thi vào sư phạm.
Tôi nằn nì bố thuyết phục cho mình, nhưng khi bố vừa mở miệng thì mẹ gầm (chính xác là gầm và rít chứ không phải quát) vang nhà: "KHÔNG ĐƯỢC NÓI NỮA!" khiến bố tôi đành rút lui. Tôi không có cơ hội nào nói thêm với mẹ về ước mơ của mình, về những điều tôi muốn làm, về cái cảm giác sung sướng khi chia sẻ được suy nghĩ cảm nhận của mình với hàng vạn độc giả, về việc bài viết của mình được cop sang nhiều trang web, được độc giả cop vào blog của mình và những lời comment khen ngợi. Mẹ tôi không biết rằng tôi hạnh phúc thế nào khi bài viết của mình lại giúp đỡ được người khác. Đúng là nghề báo vất vả, mạo hiểm, nhưng đó là giấc mơ của tôi, và tôi có quyền được theo đuổi nó chứ.
Tôi lặng lẽ làm một bộ hồ sơ khác đăng ký thi vào báo chí, và lấy tiền của mình ra để nộp cho bộ hồ sơ đăng ký dự tuyển đó. Mẹ tôi hoàn toàn không biết. Nhưng tôi thật ngốc, hôm đi lấy giấy báo thi, tôi sơ suất kẹp chung hai tờ giấy báo thi của hai trường. Về nhà, để trên bàn học, chưa kịp cất đi thì mẹ tôi đã giở ra xem. Và thế là một trận lôi đình nổi lên, mẹ xé ngay tờ giấy báo thi đại học đó của tôi khiến tôi đau đớn và vật vã mấy ngày liền. Không những thế, mẹ còn nhiếc móc sỉ vả tôi rất nhiều rằng tôi là đứa con hư không biết nghe lời bố mẹ, dám lừa dối bố mẹ... Tôi không muốn lên tiếng, vì không còn hơi sức nào để lên tiếng nữa và tôi cũng biết nói ra mẹ tôi cũng chẳng thể hiểu và không muốn hiểu.
Sau đó, tôi đã tìm hiểu rất kỹ và do vẫn còn giữ phiếu số 2 nên tôi được làm bổ sung thẻ dự thi. Có lẽ tôi vẫn còn may mắn, cơ hội cho tôi vẫn còn. Nhưng hôm đó, mẹ đang tính đưa tôi đi thi, chỉ sợ mẹ ở sát giờ quá tôi không bắt xe ôm chạy kịp sang bên báo chí, nhỡ giờ thi thì hỏng hết cả. Vả lại, nếu tôi có làm được và có đỗ thì liệu mẹ có cho tôi đi học hay không? Và có phải tôi làm như thế là làm đau lòng mẹ hay không? Tôi bối rối quá, không biết phải làm sao? Một bên là mẹ, một bên là giấc mơ của đời mình? Tôi sắp thi rồi, mong mọi người hãy cho tôi lời khuyên...