Năm nay tôi lên lớp 12. Tôi có tính cách khá mạnh mẽ, năng động và dễ tin người. Một điều nữa, hình như hơi "đồng bóng", tôi rất thích những chàng trai có ngoại hình đẹp. Vì thế nên khi gặp Thắng, tôi bị choáng ngợp ngay bởi vẻ hào hoa, phong nhã của anh. Thắng đang là sinh viên năm 3 trường KTQD. Tôi thích anh ngay từ cái nhìn đầu tiên, người ta vẫn hay gọi là “tình sét đánh”. Vì thích anh, tôi đã tìm mọi cách để gây ấn tượng và chiếm được cảm tình của anh.
Sau 2 tháng tìm cách "tiếp cận" anh, Thắng đã hoàn toàn bị tôi đánh gục. Chúng tôi chính thức yêu nhau và tôi cảm thấy rất hạnh phúc mỗi khi xuất hiện cùng anh. Hầu như đứa bạn nào của tôi cũng trầm trồ khen anh đẹp trai khiến tôi vô cùng hãnh diện, bạn bè nhìn ngưỡng mộ. Nhưng chỉ được vài tháng yêu nhau, tôi bắt đầu nhận ra những tật xấu vốn là thói quen và bản năng của Thắng.
Gia đình Thắng không giàu có lắm, bố làm công nhân, còn mẹ mở hàng chè gần nhà. Nhưng Thắng là con một, anh lại sáng sủa, thông minh, cả dòng họ nhà anh chỉ có mỗi anh là học đại học nên Thắng được bố mẹ rất cưng chiều. Thắng dùng điện thoại xịn, xe máy tay ga đời mới, latop đắt tiền. Nhìn anh, ai cũng tưởng anh là công tử nhà giàu, tiêu tiền như rác. Đôi khi tôi thắc mắc, bố mẹ anh có chiều anh đến mấy thì các bác lấy đâu ra tiền để sắm sửa mọi thứ “hoành tráng” cho anh đến vậy?
Trong khi đó, người yêu tôi... không biết nói thế nào nữa, tôi thấy anh rất hồn nhiên, hay đúng hơn là vô tâm thì đúng hơn, cái gì anh cũng nghĩ đơn giản.
Nói đến điều này, tôi lại thấy hơi ngại, không biết có phải tôi đang kể xấu Thắng không nữa. Nhưng anh ăn vặt rất nhiều, và ăn mọi lúc mọi nơi. Người ta thường bảo chỉ có con gái mới thích ăn vặt, nhưng Thắng lại là một chuyên gia ăn vặt. Trong một buổi tối đi chơi có 2h đồng hồ mà anh kéo tôi đi 8 quán chỉ để thỏa mãn nhu cầu ăn uống của anh.
Có lần anh đưa tôi đến nhà bạn lấy sách, đứng đợi tôi có 10p mà anh đã ăn hết một gói ô mai. Còn riêng đồ mua về nhà để ăn thì thật không đếm xuể. Anh ăn ngon lành đến mức, đứa bạn tôi phì cười và trêu “lẽ ra anh Thắng phải là con gái thì đúng hơn, mày xem lại giới tính của người yêu mày đi nhé”. Thế rồi, hôm sau chuyện bạn trai tôi ăn vặt như đàn bà được lan truyền khắp lớp. Bạn bè cười đùa, chế nhạo hay có đứa nói đểu khiến tôi cảm thấy rất bực mình.
Tôi đem chuyện này trách móc anh, bảo anh phải rút kinh nghiệm, ăn đúng nơi đúng chỗ thì anh bảo tôi là bà già lắm chuyện. Thậm chí, anh còn giận dỗi đòi chia tay vì cho rằng tôi không tôn trọng anh. Tôi không muốn vì chuyện nhỏ như con kiến mà khiến chúng tôi phải xa nhau nên tôi đành xuống nước xin lỗi. Vậy mà, anh bắt tôi phải hứa là không được can thiệp vào thói quen của anh hay bắt anh phải thay đổi thế này thế nọ. Nếu anh không được là chính anh thì anh sẽ không yêu tôi nữa.
Tôi đã yêu và tin anh ta hết lòng, vậy mà...
Thế là tôi đành ngậm ngùi im lặng để giữ hòa khí. Nhưng Thắng đâu chỉ có thói ăn vặt, anh còn là tín đồ mua sắm. Lúc nào đi chơi, không ăn vặt thì anh rủ tôi đi shopping và kiểu gì anh cũng tay xách nách mang bao nhiêu là thứ. Nào là quần áo, giày dép, nước hoa, keo xịt tóc... nếu có chiếc áo nào anh thích, dù 1 triệu anh cũng sẵn sàng mua ngay không toan tính. Hết tiền thì anh vay tôi nhưng chẳng khi nào trả, đã yêu nhau được nửa năm nhưng Thắng chưa bao giờ mua thứ gì tặng tôi cả. Có những chiếc áo, chiếc quần hay giày dép, anh chỉ mặc đúng 1 lần rồi xếp chúng vào tủ. Sau đó vài tháng vẫn không thấy Thắng mang những trang phục ấy ra sử dụng. Thỉnh thoảng, anh lại bổ sung vào tủ thêm quần áo, giày dép khiến nó ứ đầy mãi lên... Tôi mà góp ý là anh lại “Anh chẳng có quần áo nào mặc cả, ra đường anh không tự tin”!
Chuyện ăn vặt và quần áo quá chỉn chu, thậm chí còn "điệu" như con gái, tôi còn đang dần học cách chấp nhận thì bỗng một ngày gần đây, tôi phát hiện ra anh ta còn cặp kè với nhiều cô gái khác chứ không phải mình tôi. Khi tôi bắt quả tang Thắng đang đèo một cô gái (thú thực, tôi không xinh đẹp gì, nhưng cô gái ấy xấu hơn tôi nhiều lắm...) bước vào quán ăn. Vì sĩ diện quá cao, tôi không thể ghen tuông với một cô gái chả là gì so với tôi nên tôi đã im lặng. Khi Thắng về, tôi mới hỏi anh thì anh nói đó là em của một anh bạn, chẳng có gì cả, anh còn nói "Nó xấu hơn em thế, việc gì anh phải lăng nhăng với nó?!". Nghĩ đến hình dáng của cô gái ấy, tôi cũng dần nguôi vì nghĩ rằng tôi hơn cô ta nhiều lắm, kể cả anh có những phút yếu lòng thì anh vẫn không thể bỏ được tôi.
Thế nhưng, tôi không nói gì, Thắng lại tưởng tôi là đứa ngu. Anh thường xuyên nói dối tôi để đi chơi với người khác. Tình cờ, bạn bè tôi gặp anh đèo một đứa con gái ngoài đường, cô ta vòng tay ôm cứng lấy anh và vẻ ngoài của cô ta thì... không chấp nhận được (bạn tôi đã nói lại thế), không hiểu tại sao Thắng có thể đi với những người kém tôi nhiều đến thế.
Không chịu nổi sự sỉ nhục đó, tôi đã đòi gặp anh để nói chia tay. Trước khi tôi gặp anh, thì đứa bạn thân đã gọi đến và cho tôi biết sự thật quá kinh khủng. Hóa ra, anh ta không khác gì một "trai bao", và những cô gái kia chỉ là những vị khách sộp, vì thấy anh ta đẹp trai nên thuê làm người yêu hờ để được mát mặt hay để trêu tức người khác, "công việc" này được tiến hành ngoài đường, cố tình công khai cho bạn bè hay người quen của các cô gái kia. Công việc đó đã giúp anh ta chi tiêu và mua sắm đồ đạc thường xuyên. Bạn tôi nói không biết anh ta có yêu tôi thật hay cũng chỉ là một trong số những người đang chi tiền để Thắng làm đẹp hàng ngày...
Câu chuyện đó đã khiến tôi chết lặng, không thể quyết định nổi điều gì. Chỉ vì để mặc những bộ quần áo hàng hiệu, sử dụng đồ đắt tiền mà anh trở thành "trai bao" của nhiều cô gái. Tôi đau lòng và thất vọng lắm, nhưng tôi không thể để yên chuyện này! Tôi phải làm gì để khiến anh ta phải khổ sở vì đã đối xử với tôi như thế này?? Tôi đã yêu và tin anh ta hết lòng, vậy mà... 2 hôm nay, Thắng tìm gặp tôi liên tục, nhưng tôi vẫn chưa thể nghĩ ra cách gì để nói thẳng rằng tôi đã biết hết sự thật và tôi ghê tởm anh ta, ghê tởm khi vẫn còn rất yêu...
Làm sao tôi biết anh ta có yêu tôi thật không, để có thể cho cả 2 một cơ hội quay lại?