Tôi xin khẳng định với tất cả các bạn rằng, tôi đang sống chung với bố ruột và mẹ ruột của tôi. Người tôi muốn mẹ tôi ly dị cũng chính là bố đẻ của tôi, không phải bố dượng, không phải người “đổ vỏ” cho người khác. Tôi cũng không phải là đứa con biến thái, hư hỏng gì.
Mới nhìn vào, ai cũng nghĩ gia đình tôi thật hoàn hảo và hạnh phúc. 3 người sống trong một ngôi nhà khá bề thế và rộng rãi. Đồ đạc trong nhà đều là loại đắt tiền. Hàng xóm láng giềng chưa một lần nghe thấy câu nói nặng lời vọng ra từ nhà tôi, chứ nói gì đến cãi vã, đánh đập.
Bố tôi làm trưởng phòng ở một công ty lớn. Không chỉ thành đạt, giỏi giang, hơn 40 tuổi ông vẫn đẹp trai và phong độ lắm. Mẹ tôi là một người đàn bà đẹp, vẻ đẹp mặn mà duyên dáng và hết sức phúc hậu. Cậu con trai duy nhất của gia đình là tôi hiện cũng đang theo học một trường trung học phổ thông khá danh tiếng, chưa từng có điều tiếng chơi bời, hư hỏng.
Cái đặc biệt nhất trong nhà tôi là tất cả các cửa chính, phụ đều có hai lần cửa, một lần gỗ và một lần kính, gần như tuyệt đối cách âm. Khi nhà tôi đã đóng cửa, thì không một tiếng động nào có thể “chui” ra ngoài được. Người ngoài cứ nghĩ lớp cửa kính là để cách nhiệt vì phòng nào nhà tôi cũng được lắp điều hoà, nhưng thực tế nó để ngăn âm thanh của những cuộc cãi vã triền miên.
Bố tôi thực sự là một người đàn ông đáng sợ. Nhiều lúc ngồi nghĩ về bố, tôi không tránh được cảm giác rùng mình. Vẫn biết phận làm con không được quyền lên án và phán xét, nhưng thật tình đã có lúc tôi mơ ước rằng mình... không có bố còn hơn.
Ông làm trưởng phòng nhân sự ở công ty lớn. Thế nên nhân viên nào trong công ty cũng phải kiêng nể vài phần. Người nào nói ngang, không hợp ý ông, ông có thể nhẹ nhàng cho nghỉ việc không báo trước một câu, không thèm đếm xỉa đến cố gắng trong làm việc và thâm niên công tác. Cũng có người chỉ đơn giản là có điều gì đó không vừa mắt ông, ông cũng chỉ “sắp xếp” một chút là người ấy có luôn lý do chính đáng để cho thôi việc. Tôi từng lặng người khi nghe bố nói chuyện với chú phó phòng: “Chú “bố trí” cho nó ăn cắp công quỹ hoặc sai lệch tài liệu cho anh. Làm thế nào thì làm phải đuổi thằng đó ra khỏi công ty. Nó ngứa mắt anh lắm!". Tôi không tin vào tai mình nữa, không nghĩ bố mình có thể là một người xấu tính đến vậy.
Trong công việc là vậy, ngoài cuộc sống tôi cũng không chấp nhận nổi cách sống của bố tôi. Ông thường xuyên đi chơi gái, thậm chí là tay chơi chuyên nghiệp. Ông là một thành viên quen thuộc của một trang web đen, thường xuyên up bài nói về kinh nghiệm chơi gái, giới thiệu lên “diễn đàn” những em khéo léo, chỉ dẫn cho dân chơi mới vào nghề một cách thành thục về địa điểm, giá từng loại gái một. Không chỉ là bài viết, bố tôi còn up lên cả đống ảnh không biết ở đâu ra, nhìn vào mà sởn gai ốc. Nếu không phải có việc mở lại history truy cập web chắc tôi không thể nào tưởng tượng ra được bố mình như thế. Tôi đã bị sốc suốt một thời gian dài khi biết được điều đó.
Tôi muốn mẹ li dị để có được cuộc sống yên ổn hơn....
Bố tôi sẵn sàng lên giường với bất kỳ cô gái nào, không kể họ làm nghề gì, có chồng con chưa. Nhà tôi đã đổi ôsin cả chục lần rồi. Lần thì họ vì sợ bố tôi mà cao chạy xa bay, lương không dám lĩnh, lần thì là do mẹ tôi đuổi thẳng cổ. Vừa rồi mẹ tôi có thuê về một cô ôsin người miền trong. Cô ấy trông rất xấu xí, ngoài ba mươi tuổi chưa từng có ai đánh tiếng hỏi han nên cô ấy đành đi làm ôsin cho người ta. Mỗi lần đi học về thậm chí tôi còn ngại nhìn vào mặt cô ấy vì quá xấu. Thế mà hôm trước chính tôi bắt gặp bố mình đang vòng tay... ôm cô ta ở trong bếp. Khi đó mẹ tôi đang ở nhà bà ngoại. Tôi nhìn thấy, chết đứng và kinh tởm đến mức buồn nôn.
Còn một chuyện này nữa rất tế nhị. Tôi đã suy nghĩ mãi không biết có nên nói ra không. Nhiều lần nửa đêm tôi nghe thấy tiếng mẹ khóc rưng rức, tiếng bố lầm bầm chửi rủa. Tôi rón rén đi chân đất xuống cầu thang, ghé vào khe cửa xem bố làm gì để mẹ khóc thì nghe được những câu nói thật kinh khủng. Bố tôi đang cằn nhằn và mắng mẹ là "Đồ đàn bà chết dẫm..." chỉ vì bà không thể đáp ứng đủ nhu cầu "trên giường" của bố! Hôm đó, tôi đóng chặt cửa và bật nhạc thật to để không còn phải nghe thấy những lời cằn nhằn bẩn thỉu ấy. Tôi thương mẹ vô cùng...
Mẹ tôi chịu đựng bố tôi nhiều lắm rồi. Tôi biết bà rất mệt mỏi và sợ hãi. Hơn một năm nay bà thường xuyên phải đi gặp bác sĩ tâm lý. Tôi khuyên mẹ ly dị bố nhiều lần để sống thanh thản và thoải mái hơn nhưng bà không chịu. Mẹ tôi là người rất kiêu hãnh nên không thể công khai với ai về gia đình vốn không hề yên ấm này. Mẹ tôi cũng không dám thừa nhận thất bại. Bà sợ mọi người sẽ cười bà khi biết một người phụ nữ hoàn hảo như bà vẫn bị chồng chê. Còn tôi, chưa bao giờ tôi nhắc đến từ "Cha" với lòng kính trọng, yêu thương kể từ khi biết được những sự thật đó. Hình ảnh của bố đã chết trong tôi từ rất lâu rồi...
Làm thế nào tôi mới có thể khiến mẹ đồng ý ly dị bố đây? Ở người đàn ông như bố, vĩnh viễn mẹ không thể có được hạnh phúc. Và tôi nữa, tôi cũng quá ngột ngạt khi sống trong bầu không khí giả tạo mà bố tôi tạo dựng lên trước mặt mọi người. Tôi muốn mẹ con tôi rời thật xa khỏi ông ấy và bắt đầu lại cuộc sống yên ổn như một gia đình bình thường.