Được xuất viện sau 6 ngày điều trị, bạn Hoàng Minh
Tuấn, sinh viên năm thứ nhất ngành Quản Lý - Trường ĐH Quản Lý và Linh
Doanh, nạn nhân bị chém nhầm ở cổng trường THPT Nguyễn Trãi chiều 24/10
vẫn còn xanh như tàu lá, yếu ớt tập thổi vào “quả bóng” do bác sĩ yêu
cầu để phổi có thể hồi phục nhanh, bạn vẫn không hết bàng hoàng khi nhớ
lại sự việc.
Tuấn kể, khoảng 5h chiều bạn gọi điện
xin bố là đi học về thì không về nhà, đi sinh nhật bạn Duy luôn. Vì con
xin phép trước đó rồi nên chú Hoàng Văn Minh, bố Tuấn đồng ý. Khi tới
cổng trường THPT Nguyễn Trãi, Tuấn thấy bạn là Duy và Chiến đã đứng
đợi. Cậu vừa bước xuống xe máy, đứng cạnh Duy gọi điện cho những bạn
cùng lớp khác thì thấy có một nhóm nhảy xuống khỏi taxi, xe máy. Một
trong số đó nói: Bọn này đây rồi! và xông vào đâm.
Cố
hít một hơi thật sâu, Tuấn kể kiếp: “Có một nhóm khoảng chục người lao
tới chỗ mình và Duy. Duy bị một nhát đâm trước mình. Mình chưa kịp phản ứng
gì thì bị một nhát đâm sượt, rách một ít ở sườn. Mình vừa quay lưng định
chạy thì bị đâm một nhát sau lưng. Mình thấy máu trào ra. Không kịp nhìn
bạn xem thế nào. Lúc đầu, mình chạy vào phòng y tế thì y tế đóng cửa. Mình
chạy ra nhờ bảo vệ, bảo ấn hộ em vết thương không thì nó ra nhiều máu
quá thì ông ấy nhìn, không ấn hộ, lại đi ra chỗ đằng kia, không nói gì. Mình lại chạy đi nhờ người khác.”
Cuối cùng, có một
học sinh đã bịt vết thương cho máu đỡ chảy giúp Tuấn, Người bạn tên
Chiến thì khóc. Chiến khóc, quay ra xin với Tuấn: “Mày ơi làm thế nào
cứu thằng Duy đi.” Tuấn bị ra máu nhiều đã bắt đầu xỉu xỉu, chỉ nhìn mà
không nói được gì.
“Ban đầu còn tỉnh, mình còn nhờ
một cô giáo trong trường gọi điện. Mới đầu cô ấy gọi về máy bàn nhưng
nhà em không ai có nhà. Mình lại nhờ cô ấy gọi cho chị gái em. Lúc sau
thì mình không nói được nữa” – Tuấn ngước mắt cố ngăn cho dòng nước mắt
chảy ra.
Anh Hoàng Văn Minh, bố của Tuấn thì không
thể bộc lộc hết cảm xúc khi nhớ lại câu chuyện. “Tôi đang ở cửa hàng
thì nghe điện thoại bảo ra cổng trường, con mình bị đâm. Phải mất
khoảng 20 phút tôi mới ra tới trường cháu. Tất tả chạy vào bên trong,
tôi thấy cháu nằm trên vũng máu. Tôi hoa mắt đi vì nghĩ người nằm kia
là con mình. Chạy tới nơi, một tay tôi sờ ngực cháu, một tay tôi đỡ sau
gáy, kê lên “Tuấn ơi sao đến nông nỗi này” . Tôi bảo các anh ơi các anh
cứu con tôi với, làm thế nào bây giờ. Tôi ôm Duy mà cứ tưởng là Tuấn
nên cứ ôm Duy kêu Tuấn ơi. Tôi đang không biết làm sao thì bảo vệ bảo
tôi : “Anh ơi nó chết rồi…” Tôi không biết cái gì dội vào người, cắt
tim tôi. Tôi lắp bắp không nói lên lời. Họ còn nói gì đó liên quan tới
xe chở xác. Tôi như ngã quỵ. Nhưng ngay lúc đó, tôi nghe các cháu bảo
bác ơi các là bố của bạn Tuấn à, bạn ấy đang ngồi kia, máu chảy nhiều
lắm. Lúc ấy tôi mới biết, con mình đang còn sống ở kia. Tôi thấy một
tia sáng hy vọng và đứng phắt dậy, chạy ra chỗ con mình.”
Tôi
lắp bắp, vẫy mãi: “Ới các cháu ơi, cứu, cứu anh với. Nhưng tôi vẫy gọi
bao nhiêu người xung quanh mà không có ai vào giúp tôi đưa Tuấn tới
bệnh viện. Mãi sau tôi mới thấy một cháu nam vào, cháu ấy bảo, vâng, để
cháu giữ. Cháu học sinh ấy đã giúp tôi cho Tuấn vào Xanh Pôn, đưa điện
thoại cho tôi mượn cho đến khi con tôi chuyển lên Việt Đức. Đến nay tôi
cũng không biết cháu là ai.”
Tuấn đã được bố đến
nhanh hơn, đưa đi cấp cứu sớm hơn Duy. Riêng Duy, bị đâm 5 nhát, lại
được bố đưa vào chậm hơn Tuấn khoảng 10 phút nên đã tử vong. Nằm trên
giường bệnh còn chưa biết có thể lành lặn được bao nhiêu phần thì Tuấn
nghe tin bạn Duy mất. "Cháu khóc cả ngày, không ăn uống gì. Tôi phải
động viên con cố gắng, không thì bố mẹ cũng gục ngã theo con. Chỉ đến
khi bác sĩ thông báo vết thương của Tuấn không ảnh hưởng đến xương
sống, chân tay cháu đã cử động, không bị liệt đâu thì tôi mới như người
sống lại."- Chú Minh chia sẻ.
Nằm yếu ớt trên
giường, Tuấn xin với bố bao giờ mình khỏe, cho về Hưng Yên thắp hương
cho bạn. Tuấn chia sẻ: "Duy là đứa bạn ngoan nhất, hiền nhất lớp mình,
mất mát lớn quá".
Chú Minh, bố của Tuấn chia sẻ nỗi
đau với gia đình anh Doanh, bố của Duy. Chú Minh chỉ trách, không hiểu
tại sao, khi ở trường, có bao nhiêu người mà họ không đưa hai đứa trẻ
đi cấp cứu. Biết đâu, Duy đã không thiệt mạng.